Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Hà Giang – Cao Bằng, những nẻo đường trong mơ - P1

"Này bạn, nếu muốn đến Tây Hồ thì bạn phải nhắm hướng đó mà đi. Nếu ngồi nhà đọc tất cả những cuốn sách nói về Tây Hồ thì có ích gì? Dĩ nhiên bạn có thể biết vị trí Tây Hồ qua bản đồ, bạn có thể biết xuất xứ, nguồn gốc của nó qua các sách địa dư, bạn có thể biết rõ nước trong hồ gồm những chất gì qua sách hoá học, nhưng biết thế thì lợi ích gì? Làm sao bạn có thể hưởng được vẻ đẹp tuyệt vời của Tây Hồ vào một buổi sáng mùa thu, vào một ngày trăng tròn, trên con thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt hồ? Bạn phải đến đó mới thưởng thức trọn vẹn được nó. Người ta không thể thưởng thức vẻ đẹp tuyệt vời đó qua sách vở được."

------------------------------

Cuộc sống của ta như đạp một chiếc xe, cứ ngừng chân là xe loạng choạng rồi đổ, lên dốc thì mệt, xuống dốc thì hãi, nhiều khi cứ mải giữ chiếc xe khỏi đổ mà chẳng biết đến hai bên đường có thứ gì, chỉ cảm nhận được duy nhất một thứ: căng thẳng và mệt mỏi.

Đã lâu chẳng đi đâu một chuyến xa xa, không khí mùa hè ở Hà Nội thì oi bức và ngột ngạt, tôi lại chuẩn bị hành trang lên đường tìm kiếm một vài ngày thư giãn để cho tâm hồn khỏi khô héo. Nghe quycoctu nói có cung đường nối Bảo Lạc tới Pắc Bó khá thú vị, tôi rủ thêm hai người bạn cùng tham gia khám phá cung đường này xem sao.

Tôi hẹn hai người bạn xuất phát vào 5h chiều thứ năm, định bụng sẽ chạy một mạch lên thành phố Hà Giang rồi ngủ lại rồi sáng hôm sau sẽ đi theo đường Bắc Mê – Du Già – Đường Thượng. Đến đúng 5h chiều, Hà Nội đang nắng ráo thì bỗng nhiên mây đen kéo đến kín trời, sắp mưa to rồi. Tôi nghĩ bụng, chắc cơn mưa này chỉ loanh quanh ở Hà Nội, nếu chạy nhanh qua cầu Thăng Long thì có khi thoát khỏi trận mưa. Thế là ba thằng nhảy vội lên xe phóng theo hướng cầu Thăng Long. Vừa lên đến đường Âu Cơ thì trời bắt đầu mưa như trút nước, cả bọn đành lôi áo mưa ra mặc, đội mưa chạy tiếp.

Phải nói là khi đi phượt, không gì khổ bằng đi trong mưa, mưa to gió lớn, đi một lúc là ướt hết, nước ngấm vào trong giầy, tất lõng bõng rất khó chịu. Mưa, trời tối, ánh đèn pha loang loáng nước mưa khiến tầm nhìn rất hạn chế, cả bọn nghiến răng lầm lũi đi qua Vĩnh Yên, rồi tới tận Việt Trì mà mưa vẫn chưa tạnh.   

Đi qua thành phố Việt Trì, trời vẫn mưa tầm tã, tới Bãi Bằng, chúng tôi quyết định vào một nhà hàng ven đường để ăn tối. Ba thằng rét run cầm cập, ướt sũng từ đầu đến chân vào ăn vội bữa cơm cho đỡ mệt và lạnh.



Ăn uống xong xuôi, chúng tôi lại vội vã khoác áo mưa lên đường đi tiếp. Đến Đoan Hùng thì trời tạnh mưa, cả bọn mừng thầm chạy hết ga về Tuyên Quang. Qua thành phố Tuyên Quang thì trời lại mưa sầm sập, càng ngày càng to. Cả bọn nghiến răng chạy được đến thị trấn Việt Quang thì đã gần 12h đêm, tôi vẫy cả hai người kia dừng lại, chui đại vào một khách sạn để nghỉ lại, thôi đành để sáng ngày mai chạy tiếp về thành phố Hà Giang vậy.

Chúng tôi vào một khách sạn duy nhất còn mở cửa, khá to với một cái sân rộng phía trước, tuy nhiên, tối tăm và cũ nát giống hệt cái khách sạn Công Đoàn ở Đồng Châu mà ba thằng chúng tôi đã từng vào hồi tháng 8 năm ngoái.

Có duy nhất một thằng cu đang ngồi xem bóng đá bên trong, nó lẳng lặng dẫn chúng tôi lên phòng, quăng cho tôi 4 cuộn giấy vệ sinh theo yêu cầu rồi lại đi xuống xem bóng đá. Ba thằng tắm rửa, lột hết quần áo ra để hong cho khô, sáng mai còn mặc, còn tôi lấy giấy vệ sinh nhét vào giầy thấm khô nước, mai đi cho khỏi lạnh chân. Cả bọn mệt quá lăn quay ra ngủ không biết trời đất gì cho đến sáng.

Sáng hôm sau, may mắn là trời đã tạnh ráo và rất mát mẻ, dễ chịu. Chúng tôi khẩn trương gói ghém đồ đạc để lên đường đi sớm.

Chụp một kiểu ảnh kỷ niệm trước khi lên đường tại khách sạn Vĩnh Hà.



Thị trấn Việt Quang khô ráo, sạch bong, chẳng còn dấu vết gì của trận mưa đêm hôm qua.



Tôi quyết định cho cả bọn chạy luôn một mạch tới thành phố Hà Giang cách đó 60km rồi mới ăn sáng.

Đường về thành phố Hà Giang buổi sáng sớm mát mẻ vắng tanh.



Ba chiếc cào cào thoải mái phóng hết tốc lực.



Quốc lộ 2 sáng sớm vắng tanh không một bóng người. Lại nhớ dịp 2-9 năm ngoái, một mình lầm lũi đạp xe từ Thanh Thuỷ về Hà Nội cũng qua con đường này, đã 9 tháng mà tưởng như vừa ngày hôm qua.



Con sông Lô đầy ắp nước chảy cuồn cuộn phía dưới.



Chưa đầy một giờ sau, chúng tôi đã có mặt tại thành phố Hà Giang, tạt vào một quán phở ven đường để ăn sáng.



Tới trung tâm thành phố Hà Giang, chúng tôi rẽ phải tới một cây cầu sắt, rẽ trái là ra QL34 đi Bắc Mê.



Gọi là quốc lộ 34 chứ con đường này rộng chưa chắc đã được 8m, ngoằn ngoèo dễ sợ.



Đường tuy nhỏ nhưng khá phẳng.



Tới địa phận huyện Bắc Mê



Hôm nay ba chiếc cào cào có dịp để luyện kỹ năng úp cua trên đường hẹp.



So với đường Bãi Chạo vốn được dân phân khối lớn ưa thích để luyện tay lái thì QL34 đi khó hơn nhiều.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét