Thứ Sáu, ngày 02 tháng 11 năm 2012

Pa Vệ Sủ những ngày thu nắng và mưa - P13

Tôi hỏi thăm ảnh chủ hiệu tạp hóa đường đi Mường Nhé vì cũng không muốn dừng lại ở đây lâu sẽ gặp rắc rối. Anh ta nói từ Tà Tổng đi Mường Nhé chỉ độ 60km, nếu chúng tôi đi ngay bây giờ (4h15 chiều) thì may ra đến 12h đêm có thể đến nơi. Ối cha mẹ ơi, có 60km mà đi đến nửa đêm thế thì toi, nhưng dù sao thì chúng tôi cũng không muốn ở lại đây đêm nay.

Đang đổ thêm xăng thì có hai anh Mông ở đâu lò dò ra ngó mấy chiếc xe.




Một anh cắm thùng, đeo kính đen như gián điệp trông chẳng giống ai kiểu tay chơi rất buồn cười.




Mấy cái xe này khủng đây!


 

Trường học của xã khá khang trang.



Xã chưa có điện lưới quốc gia, có mấy tấm pin năng lương mặt trời để phục vụ trường học.




Con đường trục xuyên qua trung tâm xã, phía cuối con đường là con dốc dựng đứng bé tý để đi sang Mường Nhé.



Cả hội đang chuẩn bị định đi tiếp thì có một anh cán bộ xã người Kinh ở đâu đi xe máy đến hỏi tôi là ai, từ đâu đến. Biết ngay là sẽ không thể tránh khỏi chuyện này, tôi cười bắt tay chào hỏi anh ta và nói là cúng tôi vừa ở đồn biên phòng 307 sang đây, định đi qua bên Mường Nhé. Anh cán bộ nhìn chúng tôi từ đầu đến chân rồi lạnh tanh nói "không đi được qua Mường Nhé đâu, trời vừa mới mưa nên đường trơn lắm". Anh cán bộ nói con đường từ Tà Tổng sang Mường Nhé vừa nhỏ, vừa dốc đứng, ngày thường đã khó đi, nếu trời mưa thì không thể đi nổi vì có một đoạn khoảng 9km đường rất trơn và dốc, nhất là với 5 chiếc xe cào cào to như thế này thì khổng thể nào mà đi được qua.

Đang nói chuyện thì bỗng ở đâu xông ra thêm 3 anh cán bộ người Kinh nữa đứng quây xung quanh chúng tôi. Một anh khá lớn tuổi, chừng 50 gì đó ra dáng là lãnh đạo, một anh ít tuổi hơn nhưng mặt lúc nào cũng quắc lên như là công an. Cả hội xúm vào tra hỏi chúng tôi ở đâu, lên đây làm gì? Tôi lại trả lời lại từ đầu nhưng có vẻ các anh không tin lắm. Anh lãnh đạo nhiều tuổi bảo tôi, khu vực này hiện đang rất phức tạp, an ninh không đảm bảo, họ không đảm bảo an toàn cho chúng tôi ở đây được và bảo chúng tôi phải quay về Mường Tè ngay, không được đi tiếp sang Mường Nhé. Thấy anh lãnh đạo này có vẻ cũng cởi mở, tôi cố gắng hỏi han thêm tình hình trên này thế nào, có vấn đề gì không thì anh mặt như công an kia hầm hầm lườm chúng tôi rồi tra hỏi chúng tôi công tác ở đâu, nhà ở đâu, đi từ hôm nào, đã đi những đâu... Chúng tôi càng trả lời thì có vẻ anh kia càng nghi ngờ và căng thẳng hơn, nghe một lúc rồi anh ta nói đề nghị mọi người vào cơ quan xã để làm việc. Nghe tình hình có vẻ diễn biến theo chiều hướng xấu, thôi thì lành nhất là "tẩu vi thượng sách" tôi nói anh ta cứ bình tĩnh để tôi lấy giấy giới thiệu của Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Lai Châu ra cho các anh ấy xem rồi rút giấy giới thiệu ra. Cả bốn anh cán bộ châu đầu vào xem tờ giấy giới thiệu, xăm soi chữ ký và con giấu một lúc rồi trả lại tôi, giọng có vẻ nhỏ nhẹ hơn và trình bày đây là do nguyên tắc chứ không phải các anh gây khó dễ gì cho chúng tôi cả.


Anh mặt sắt còn thỏ thẻ chỉ đường cho tôi là muốn sang Mường Nhé, các anh đi qua Pắc Ma sang Mù Cả rồi cua về Mường Nhé, thế thì nói làm quái gì. Chúng tôi cũng ngoại giao bắt chân bắt tay chào các anh cán bộ rồi lên xe rời Tà Tổng xuống núi cho sớm.


Thế là phải chia tay Tà Tổng sau nửa tiếng đồng hồ dừng chân.




Nhìn lại Tà Tổng lần cuối, chẳng biết liệu có khi nào sẽ quay lại đây nữa không, con đường từ Tà Tổng sang Mường Nhé rốt cuộc vẫn chưa được ai khám phá.

 

Nhưng dù sao thì chuyến di này của chúng tôi đã tương đối thành công, đặt chân được lên Tà Tổng là vui rồi.

Cả đội quay xe rời Tà Tổng xuống núi.




Đã quen đường và cũng không dừng lại nhiều để chụp ảnh nên mọi người lao như tên.




Chả mấy chốc đã tới chân núi, qua cây cầu treo trở về với Mường Tè. Tới Mường Tè là 6h30 tối, cả bọn nghĩ không lẽ lại ngủ đêm thứ 3 liên tiếp ở đây và cũng đã quá chán với cái nhà nghỉ Thương Mại rồi nên quyết định chạy tiếp một mạch về Mường Lay vào khách sạn Lan Anh nghỉ cho sướng. Thế là cả hội lại mò mẫm trong đêm tối để offroad 60km tỉnh lộ 127 xấu kinh hoàng tới thủy điện Lai Châu, rồi lại bị lạc trong thủy điện Lai Châu trong bụi và bùn rồi chạy tiếp về thị trấn Mường Lay.


Đến 10h30 tối thì tất cả về đến khách sạn Lan Anh trong tình trạng rã rời toàn thân và đói như sói cả với nhau. Cả bọn làm một bữa cơm với cá chép nướng bỏ lò của người Thái (cực ngon), canh chua cá lăng sông Đà... bét nhè nhè cho lại sức.




Khách sạn Lan Anh sáng hôm sau.




Sau bữa sáng, chúng tôi ngồi thảnh thơi uống nước chè tâm sự với ông chủ khách sạn.




Bác này ngày xưa cũng giang hồ lắm, bác kể hồi đó, cứ mang ít xà phòng, gạo, muối lên Mường Tè là đổi được đầy một ba lô thuốc phiện, sướng thế không biết. Chém gió một hồi, chúng tôi về phòng dọn dẹp rồi buộc đồ lên xe về Điện Biên, còn có 100km nên sẽ thả hồ đuổi hoa bắt bướm, chẳng việc gì phải vội cả.

Đường từ Mường Lay về Điện Biên Phủ quá đẹp, tha hồ mà kéo ga.



Lúa chín vàng hai bên đường.




Bà con đang khẩn trương thu hoạch.


 

Qua đèo Ma Thì Hồ, đến đoạn đường đẹp nhất, chúng tôi dừng lại chụp mấy kiểu anh cả đội để coi như kết thúc chuyến đi lần này.



Cả đội hình đi về an toàn, mạnh khỏe là điều tuyệt vời nhất.




Sẵn sàng chinh phục những cung đường mới.




Sẽ có mặt trên từng cây số.




Thế giới quả là rộng lớn.




Và có nhiều nơi để đi...


 

1h chiều thì chúng tôi đã về tới Điện Biên Phủ.



Cả hội mang xe ra chỗ gửi xe về Hà Nội rồi lững thững về nhà nghỉ.




Tắm rửa nghỉ ngơi một lúc, tôi dẫn cả hội đi ra hàng thắng cố ngựa nổi tiếng của Điện Biên Phủ ăn xem ra sao.




Làm nồi thắng cố chúc mừng cho chuyến đi thành công.




 

Ăn chơi ngủ nghỉ đến 7h tối thì chúng tôi mới ra bến xe Điện Biên ngay bên đường.



Tôi chưa gặp cái bến xe nào nhộn nhạo như cái bến xe này, có khoảng 6,7 chiếc xe đang đợi khách đi Hà Nội. Cứ hễ có khách vào là bọn nhà xe nhẩy ra như cướp, mỗi đứa giật một túi của khách mang về xe mình rồi cãi nhau ỏm tỏi. Mấy ông bảo vệ bến xe ra can thiệp nhưng bọn chúng coi như không. Nghe chừng có vẻ tại hôm nay ế khách quá nên các nhà xe càng căng thẳng với nhau, tuy nhiên khi bọn tôi đi vào bến thì lại chẳng thấy thằng nào ra cướp đồ cả, chắc tại nhìn chúng tôi có vẻ không được tiềm năng lắm. Đang lúi húi nhét đồ vào gầm xe thì thấy hai ông phụ xe đuổi nhau đấm đá loạn xị, anh cu bé hơn bị đấm mấy phát liền chạy ra ngoài bến xe rồi vác một con tông quay lại đuổi anh kia chạy nháo nhào vào trong xe nhà mình. Anh kia lại nhặt một ống tuýp trong xe nhảy ra tiếp chiến, thế là cứ loạn cào cào cả lên.


Xem thiên hạ cắn nhau phát chán, chúng tôi lên xe kệ bố sự đời bên ngoài, nằm dài làm một giấc, về nhà thôi...


5 nhận xét:

  1. Bác Đao cho em xin sđt được ko ạ? Em có việc nhờ bác tư vấn về Cung này.

    Trả lờiXóa
  2. Hoặc bác SMS cho em vào số 090 bốn tám tám bốn không không không

    Trả lờiXóa
  3. Happy holidays to All. You are great! Thank for your Posts.

    Trả lờiXóa
  4. Tham chu ne chu oi ...nhung chau khong biet chu la ai trong nhung tam hinh ma chau da xem ....tam hinh cuoi cung co ba nguoi , vay chu ngoi o dau vay chu ? Chau rat vui duoc biet mat chu do chu a !

    Chau chuc chu cuoi tuan that vui chu nhe !

    Trả lờiXóa
  5. Battramdao ah cảm ơn anh!

    Trả lờiXóa